Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Đề bài: Em hãy phân tích nhân vật huấn cao trong tác phẩm chữ người tử từ

Bài làm

Nguyễn Tuân là một nhà văn nổi tiếng của làng văn học Việt Nam và đã có những sáng tác xuay quanh những nhân vật lý tưởng về tài năng xuất chúng, về cái đẹp tinh thần như chiếc ấm đất, chén trà sương... và một lần nữa, chúng ta lại bắt gặp nhân vật tài hao bậc nhất thiên hạ đó là nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù.

Bài văn mẫu phân tích nhân vật Huấn Cao
Bài văn mẫu phân tích nhân vật Huấn Cao

Nhà văn Nguyễn Tuân đã lấy nguyên mẫu hình tượng của nhà thơ Cao Bá Quát với tài năng văn chương Vô tiền Hán còn nhân cách thì chỉ cúi đầu trước hoa mai là nguồn cảm hứng nên nhân vật Huấn Cao.

Huấn Cao là một nhân vật đại điện cho cái đẹp từ cái tài viết chữ của một nho sĩ đến cái cốt cách phi thường của một bậc trượng phu, nghĩa khí đến tấm lòng của một người biết quý trọng cái tài cái đẹp.

Huấn cái với tư cách là người nho sĩ viết chữ đẹp thể hiện nét chữ rồng bay phượng múa của mình. Chữ viết không chỉ là kí hiệu ngôn ngữ mà nó còn thể hiện được tấm lòng của một người. Chữ của Huấn Cao vuông lắm cho thấy khí phách hiên ngang của ông. Cái tài của ông còn được thể hiện qua câu chuyện giữu viên quản ngục và thầy thơ lại. Chữ của Huấn cao là ước ao suốt đời của viên quản ngục. Ông mất ăn mất ngủ để có được để có được chữ và xem nó là "báu vật trên đời". Chữ là báu vật trên đời thì chắc chắn chủ nhân của nó là một người xuất chúng có một không ai, là kết tinh của mọi tinh hoa, trời đất. Chữ của Huấn cao đẹp và nhân cách của ông cũng chẳng kém gì.

Một con người có cốt cách ngạo nghễ, phi thường của một bậc trượng phu đại nghĩa. Ông theo học đạo nho nhưng ông lại chống lại triều đình và bị khép vào tội tử hình. Huấn cáo rất coi thường và căm ghét bọn thống trị và thấu hiểu cho những người bị áp bức bóc lột, ông thương nhưng người dân vô tội, nghèo khổ bị áp bức bóc lột.

Nếu như ông chọn con đường vinh hoa phú kia thì ông phải phục tùng bọn họ. Ông đã chọn con đường đấu tranh giành quyền sống cho người dân vô tôi. Cuộc đấu tránh không thành công và ông bị bắt. Giờ ông phải sống trong cảnh bị từ đầy và sắp bị xử trảm.

Tác giả đã rất tài tình khắc họa trạng thái tâm lý của nhân vật Huấn cao trong những ngày chờ thi hành án. Trong những ngày ấy người anh hùn sa cơ lỡ vận, nhưng vẫn giữ được tâm thế hiện ngang, kiên cường. Tuy bị áp bức giam cầm về thể xác nhưng ông vẫn không bị giam cầm trong hành động và tâm hồn. Hành động dỡ cái gông của ông đã thể hiên được điều đó.

Trong mắt của ông những con người kia chỉ là một lũ thị oai. Cho nên chịu sự giam cầm của bọn chúng nhưng vẫn ngạo nghễ tỏ ra khinh bạc. Dù là tử tù nhưng ở ông vẫn toát lên dáng dấp của một vị chủ soái, một vị lãnh đạo, con người ấy vẫn giữ được thế lực quyền uy của mình.

Ở trong tù nhưng ông vẫn thản nhiên uống rượu ăn thịt như một việc làm bình sinh. Cách trả lời ngang tàn kiên cường đến cái chết chèm cũng chẳng sợ nữa là. Ông không thèm đếm xỉa đến sự trả thù của kẻ có chức quyền. Khi khi viên cai ngục hỏi Huấn Cao thì ông trả lời "người hỏi ta cần gì à? Ta cần chỉ muốn một điều là ngươi dừng bước chân vào đây nữa thôi".

Cách trả lời ngang tàng ngạo mạn đầy trịch thượng như vậy chỉ có Huấn Cao vốn hiên ngang, kiên cường; "đến cái chết cũng còn chẳng sợ nữa là". Ông không them đếm xỉa đến sự trả thù của kẻ đã bị mình xúc phạm. Theo ông chỉ có tấm lòng thiên lương, bản chất tốt đẹp của con người mới là đáng quý.

Thế nhưng khi biết được nỗi lòng viên quản ngục Huấn Cao không những vui vẻ nhận lời cho chứ mà còn thốt rằng: Ta cảm tấm lòng biệt nhãn liên tài của các ngươi. Ta biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có sở thích cao quý đến như vậy. Thiếu chút nữa ta phụ một tấm lonfh trong thiên hạ.

Huấn Cao cho chữ là một việc rất hiếm bởi vì tính ông vốn khoảnh. Ta không vì vàng bạc hay quyền uy mà ép cho chữ bao giờ".

Hành động cho chữ viên quản ngục chứng tỏ Huấn Cao là một con người biết quý trọng cái tài, cái đẹp, biết nâng niu những kẻ tầm thường lên ngang tàng với mình.

Cảnh quay cho chữ diễn ra thật lạ, quá là cảnh tượng xưa nay hiếm. Kẻ từ tù chân đeo gông lại tỷ mẩn dậm tô từng nét chữ. Đó là nét chữ cuối cùng của con người tài hoa ấy. Qua đó, tác giả cũng gián tiếp lên án xã hội đương thời đã vùi dập tài hoa của con người.
Và người tử tù kia bỗng trở nên có quyền uy trước những người đang chịu trách nhiệm giam giữ mình. Ông Huấn đã khuyên viên quản ngục bằng tất cả tấm chân tình "Tôi bảo thầy quản hãy về quê, ở đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây khó giữ được thiên lương cho lành lắm rồi cũng có ngày nhem nhuốc mất đời lương thiện".

Những nét chữ cuối cùng đã cho rồi, lời nói cuối cùng cũng đã nói rồi, Huấn Cao người anh hùng ấy đã ra đi, nhưng tài hoa kia vẫn mãi mãi trong lòng người đọc những người đã được thưởng thức nét chữ của ông. Sống trên đời Huấn cao đã đứng lên đấu tranh vì lẽ phải đã xóa tan đi bóng tối hắc ám của cuộc đời này.

Ở Huấn Cao ánh lên vẻ đẹo của cái tài và cái tâm. Trong cái tâm ở đây chính là nhân cách cao thượng sáng ngời của một con người kia. Xây dựng hình tượng nhân vật Huấn Cao nhà văn đã xây dựng được chân dung nghệ thuật điển hình lý tưởng trong văn học thẩm mĩ.

Trên đây là là bài văn phân tích nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tủ tù các bạn có thể tham khảo nhé.