Phân tích khổ thơ đầu của bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu

Xuân Diêu là nhà thơ say với tình,yêu đời,yêu người một cách tha thiết,mãnh liệt. Những tình cảm,cẩm xúc trong thơ của Xuân Diệu luôn dạt dào và tràn đầy,lênh láng trên từng câu chữ. Bài thơ "Vội vàng" đã bộc lộ cái tôi trữ tình độc đáo,đầy sức sáng tạo của thi sĩ Xuân Diệu. Đặc biệt khổ thơ đầu tiên đã bộc lộ rõ nét,mãnh liệt hơn cái tôi cá nhân đầy say mê và muốn được hòa mình vào đất trời,muốn được phá vỡ những quy luật của tự nhiên.
"Vội vàng" được lấy cảm hứng từ vẻ đẹp của mùa xuân,của tình yêu của lòng người.Xuân Diệu đã rất kinh tế khi nhận ra cẻ đẹp của thiên nhiên trong mùa xuân,nó khiến cho lòng người lâng lâng và không thể cưỡng lại nổi sức hút. Bởi vậy,Xuân Diệu với say với cảnh,say với tình,đến nỗi muốn ôm hết cảnh và tình về mình.
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi
Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Của ong bướm này đây khúc si tình
Có lẽ đọc những vần thơ này,chúng ta nhận ra ít ai mà có tình yêu đến say mê và cuồng nhiệt như thế này. Ông chân thành với đời và muốn được sở hữu nó. Bởi rằng cuộc sống có quá nhiều điều tốt đẹp,quá nhiều điều không thế bỏ lỡ.Tac giả cuống cuồng muốn ôm hết về bản thân mình để say,để uống cạn những gì tốt đẹp nhất.
Từ ngữ"tôi muốn" được nhắc lại và đặt mỗi câu thơ diễn tả tâm nguyện,nỗi khát khao được sống, được hòa mình vào thiên nhiên,đuộc thâu tóm hết những điều tốt đẹp nhất đnag diễn ra ở ngoài kia. Dường như Xuân Diệu muốn đoạt đi quyền của tạo hóa. Vốn dĩ nắng,gió là những hiện tượng rẩ tự nhiên của tạo hóa, nhưng tác giả lại có ý định muốn"tắt nắng" và "buôc gió". Đó là những việc rấ khó khắn,mà thực ra là không thể nhưng Xuân Diệu vẫn muốn đến cháy bỏng.Động từ "tắt" và "buộc" càng khẳng định hơn nữa khát khao mãnh liệt ấy.
Đây có thể xem là cái "tôi" độc đáo và đặc biệt của Xuân Diệu tạo cho người đọc một cảm giác rất riêng,rất mới. Ông muốn ôm hết xuân sắc của đời để sống,để yêu mãnh liệt hơn nữa.
Có lẽ nguyên do ông muốn đi ngược quy luật tạo hóa đó chính là vẻ đẹp quyến rũ,khó cưỡng lại được của thiên nhiên,cảnh vật.
Một đoạn thơ giàu sức gợi hình,gợi cảm đã lột tả được linh hồn,thần thái của thiên nhiên khi mùa xuân về. Tác giả cứ ngỡ có một"thiên đường trên mặt đất" đang hiện ra trước mắt.Xuân Diệu đã liên tưởng mùa xuân đẹp và mê đắm như"tuần tháng mật" của những cặp đôi.Một sự liên tưởng tinh tế, đầy ráo bạo khiến cho người đọc cảm phục thi sĩ.
Điệp từ"này đây" đứng đầu câu vừa mang tính chất liệt kê, vừa mang tính chất khẳng định nhấn mạnh vừa như muốn sở hữu những vẻ đẹp đang tràn đầy ở ngoài kia. Sau mỗi từ "này đây" là một loạt những hình ảnh tươi đẹp hiện ra"hoa của đồng nội xanh rì" ,"lá của cành tơ phơ phất". Đó đều là nhwunxg hofnh ảnh đặc trưng của mùa xuân,của những gì thanh khiết và tươi đẹp nhất. Tất cả những hình ảnh ấy khiến cho thi sĩ động lòng và muốn sở hữu. Đây có thể nói là khát khao, là ước muốn mãnh liệt nhất mà Xuân Diệu đang muốn sở hữu.
Ngôn ngữ cuả Xuân Diệu thật mượt mà,êm ái,đẹp một cách là kì kết hợp cới giọng thơ gấp gáp,nhanh khiến cho người đọc cũng có cảm giác xốn xang đến khó tả.Đây có thể coi là sự tinh tế,tài hoa của thi sĩ Xuân Diệu.
Chỉ với khổ thơ đầu này,Xuân Diệu đã khiến người đọc mê đắm trước cảnh thiên nhiên hữu tình,thơ mộng,tuyệt vời của mùa xuân.Đó thực sự là những nét đẹp trong veo của màu xuân.