Kể lại về người ông đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc

Đề bài: Em hãy Kể lại về người ông đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc

Bài văn mẫu

Lại một mùa thu sang. Mỗi lần, nhìn chiếc là lìa cạnh chu du cùng cơn gió heo may, tôi lại nhớ đến ông nội. Những chuỗi kỉ niệm về ông như theo cái sắc vàng của mùa thu cùng với những cơn gió ùa về trong tâm trí, khiến tôi không khỏi bồi hồi.

Ông tôi là một người mà tôi rất mực yêu mến và kính trọng. Thuở nhỏ, tôi thường hay tưởng tượng ông như mộ cái cây đại thụ. Dáng ông cao lớn, bàn tay to bè, làn da ngăm đen, sần sùi thô ráp, những nếp nhăn xô lại với nhau thành những kẻ nứt trên khuôn mặt có phần hơi khắc khổ vì sương gió cuộc đời. Ông tôi đặc biệt yêu thích cây cối. Quanh nhà ông có một khu vườn mênh mông, gần như gom hết đủ thứ cây cỏ trên đời này: Từ cây cảnh đến cây ăn quả. Mỗi khi nghỉ hè, tôi chỉ thích về quê nội chơi để được ăn no nê quả thơm trái ngọt. Ông có thói quen ra vường và nghe tiếng nói của cây. Ông cứ đứng đó, giữa vườn cây, nhắm mắt nghe những âm thanh xào xác của lá, ngửi mùi đất hăng nồng, mùi nhựa cây chan chát. Ông hay bịt mắt tôi giữa vườn cây để dạy tôi cách lắng nghe tiếng chim hót, tiếng ve, tiếng dế kêu, tiếng lá cây xào xạc tạo nên những bản nhạc thanh bình của miền quê thôn dã. Không chỉ nghe, tôi còn cảm nhận được nhiều hơn nữa từ thiên nhiên: Cái mát lành của nhwungx làn gió mơn man, cái ran rát của nắng hè trên da thịt, mùi hăng hăng của đất, mùi nồng nồng của những cơn mưa mùa hè vội vã. Ông tôi gọi cái giấy phút tính lặng đứng giữa vườn cây đó là " cảm nhận sự sống".

Người già thường hay có linh cảm về những giây phút cuối cùng của đời mình. Một buổi chiều ông dẫn tôi ra vườn. Ông chỉ những chiếc là vàng bay bay và nói: "Đó là ông". Rồi ông lại chỉ những chiếc lá xanh non vẫn con ở trên cây và nói: "Đó là cháu". Tôi hỏi tại sao?. Ông trả lời:" Bởi những chiếc lá bao giờ cũng phải tuân theo quy luật của tự nhiên. Muốn có lá xanh thì lá vàng phải rụng. Lá xanh góp cái tươi non cho đời, rồi lại trở thành lá vàng. Con người cũng thế. Hãy sống hết mình khi hãy còn xanh, cháu nhé". Thuở ấy tôi còn bé quá, chưa hiểu hết những triết lí sâu xa trong những câu nói của ông, chỉ thấy đôi mắt ông buồn buồn, nhìn xa xăm.

Kì nghỉ hè kết thúc, tôi rời xa ông, theo bố mẹ về thành phố. Chuyện học hành, thi cử cứ cuốn tôi đi, khiến cho những phút" cảm nhận sự sống" kia dường như xa lắm. Mọi thư sang trọng, tiện nghi của cuộc sống thay thế cho cái dân dã, yên bình của thôn quê. Tôi quên ông như quên đi vường cây, quên đi những chiếc là vàng...

Chiều chiều, khi những cánh chim bay về tổ ấm, những áng mấy tìm chỗ trú ngụ bình yên nơi cuối trời, ông lặng lẽ thổi cơm. Ăn trệu trạo vài cái rau, con cá cho qua bữa, ông hay thẫn thờ nhìn ảnh bà tôi, thắp vài nén hường: "Bà trên trời có linh thiêng thì phù hộ cho con cháu làm ăn phát đạt, khỏe mạnh." Đắp chiếc chăn mỏng, tấm lưng to bè của ông rùng mình theo từng cơn gió lùa qua cửa số. "Đông về rồi đấy", ông lẩm nhẩm, và trong căn nhà lạnh lẽo này, mùa đông như cũng dài hơn.

Thế rồi, một ngày kia, một việc không may đã xảy đến. Gia đình tôi có hiềm khích. Các chú dì đói bán khu vườn của ông, lấy tiền đi làm kinh tế. Ông giận dữ phản đối:"Khu vườn này của u mày cả đời làm lụng, không được bán". Tôi cũng đồng tình với ông. Nhưng chuyện người lớn, tôi cũng không thể tham gia, và đần những vô tư của trẻ con khiến tôi cũng quên đi chuyện đó.

Lo lắng về việc này, sức khỏe của ông giảm sút rõ rệt. Tôi đến thăm ông,chỉ kịp nhắc ông giữ gìn sức khỏe rồi lại vội vàng đi ngay. Khu vườn vẫn xào xạc như nuối tiếc vẫy chào tôi. Tôi để ý thấy, từ khi ông ngã bệnh, khu vườn thiếu bàn tay chăm sóc, xơ xác hẳn đi.Lá vàng rụng nhiều hơn, như báo hiệu những dự cảm chẳng lành.

Nhẹ nhàng và thanh thản,ông tôi ra đi,như chiếc lá lìa cành.Ngày đưa tang ông,trời mưa nhẹ. Tôi tưởng tượng ra rằng, vào những giây phút cuối,ông nghĩ đến hình ảnh một khu vườn xanh mướt tràn ngập tiếng chim, tiếng cười trong trẻo của tôi và nụ cười hiền hậu của bà. Tôi bỗng thấy hụt hẫng quá.Từ trước đến giờ,dường như tôi đã quên mất một điều gì quan trọng lắm. Để rồi bây giờ, khi ông tôi ra đi, tôi mới cảm thất mất mát vô cùng. Nước mắt tôi cứ trào ra từ lúc nào không hay. Tôi chạy ra vườn, những đám lá vẫn xào xạc như vỗ về,ánh nắng,tiếng chim,lá cây,...tất cả vẫn hiền hòa như ngày nào, tất cả vẫn bao dung, tha thứ. Và đâu đó, trên vòm cây cao kia, dường như vẫn còn vương lại nụ cười hiền hậu của ông dành cho tôi. Tôi bất chợt nhẹ nhõm, và bao phút giây"cảm nhận sự sống"xưa vẫn còn nguyên vẹn bỗng ùa về.

Trời thu xanh ngắt, lồng lộng. Biết đâu, ở trên cao kia, ông vẫn đang dõi theo tôi, mỉm cười.