Kể lại quá trình em đi dự Lễ Hội Chùa Hương

Đề bài: Em có dịp được đi dự lễ hội chùa Hương. Em hãy kể lại quá trình đi lễ hội đó.

Bài văn mẫu

Chúng tôi đi sớm, Đúng năm giờ sáng đã tề tự đông đủ. Xe trước, xe sau lên đường khi phố phường còn yên ngủ.

Dọc quốc lộ 6, đã có hàng đoàn ô tô, xe máy cũng nhằm hướng chùa Hương thẳng tiến. Thường hai, ba người một xe. Trời rét đậm, mưa xuân lất phất nên người nào cũng mũ áo kín mít. Xe nào xe nấy lướt êm trên đường nhựa phẳng lì loang loáng nước. Đường từ Tế Tiêu vào bến Đục đã được nâng cấp. Không còn những cú xóc nẩy người vì ổ gà, ổ voi như trước. Lẫn với bóng tối của rặng cây hai bên đường, thỉnh thoảng lại thấy một chiếc mô tô bà bánh đặc chủng với hai chiến sĩ công an đứng im lặng. Tuyến được bình yên.

Đã thấy những dãy núi mờ sương ẩn hiện như có như không sau mưa lất phất. Dòng xe bỗng dừng. Phía trước, phía sau ùn đọng lại. Hỗn độn người. Ồn ào. Lại tắc đường. Từ rặng cây nhỏ tối, người ùa ra. Những cái đầu thò vào trong xe mời chào. hương bó, vàng lá, tiền đô la âm phủ chìa ra trước mặt du khách. Lẫn trong đám, vài em trai em gái, bàn chân trần bé tí dầm trong bùn lạnh đi mời chào.

Dọc đường vào động Hương Tích, cứ một quãng lại gặp một vị sư nữ. Trời rét tím tái, rét thâm môi, nhưng các vị ấy vẫn phong phanh manh áo nâu mỏng, chân dầm trong bùn lạnh, đứng thẳng, tay giơ ngang chiếc bát. Nếu không có những cái chớp mắt, tôi nghĩ đấy là những pho tượng. Khách hàng hương miệng nhai kẹo, trước ngực đeo máy ảnh Canon Hay Pentaxx, tay gậy trúc, tay lon bia Tiger hoặc lon Coca cola mà gọi đùa vui là cò cà cò kè. Nhiều người vào đến cổng chùa thì vứt cái lon rỗng ở ngay cổng, có kẻ còn văng tục một cau rồi châm một bó hương to tưởng cháy rừng tực như bó đuốc. Chen lấn, xô dẩy để vào được tận bàn thờ Phật.

Kể lại quá trình em đi dự Lễ Hội Chùa Hương

Bất kì chỗ nào có thể nghỉ chân đều được vây ngang vây dọc bởi lều quán. Nước mía, nước ngọt, che củ mài, nước mơ. Lên hết một cái dốc với hàng trăm bậc đá cáo, ta nghĩ sẽ được hít thở không khí trong lành và thanh tao của một vùng núi cao. Nhưng than ôi, bên phải bên trái đều là những hàng quán, lều lán, những sạp trải chiếu hoa chạy dài.

Ngẩn ngơ trước suối Giải oan. Suối đâu? Chỉ thấy một vũng không lớn hơn chiếc chiếu, nước đen ngòm và hôi hám vì bị lấp ở hai đầu. Ngay cạnh đấy, một pho tượng Phật bà trắng toát đứng nhìn xuống vũng nước đen kia, và cạnh đấy là một tấm bia di tích. Bia kể rằng ngày xửa, ngày xưa, có một công chúa đã đến tắm ở suối này để thoát tục rồi quy y cửa Phật.

Chặng cuối cùng của khách hành hương là Động chủ - Nam thiên đệ nhất động. Mặt bằng rộng rãi trước lối xuống động bây giờ chen chân không nổi. Vì hàng quán vây kín, chỉ còn đủ cho một lối đi nhỏ. Xuống cả trăm bậc đá nữa, mới đến được mặt bằng động. Ở dưới động, hàng quán còn chen dày hơn cả bên trên. Trên động còn được một lối đi nhỏ, dưới động phải len lỏi giữa các quầy hàng để có chỗ đặt chân.

Toàn tuyến Hương Sơn không đâu đông vui, náo nhiệt bằng Thiên Trù. Đây là điểm tập kết du khách khi hết chặng đò dọc lênh đênh hàng giờ trên suối Yến. Đây cũng là nơi sau khi ngoạn cảnh xong, du khách lên đò trở về.

Đường xuống bến Thiên Trù, thuyền hàng nghìn chiếc đậu kín mặt nước. Tiếng mạn thuyền sắt chen chúc va vào nhau lách cách, khách hành hương đang lần lượt trở về Bến Đục. Người nào cũng mệt mỏi nhưng đều hỉ hả. Dòng suối Yến trôi lững lờ nhộn nhịp bởi hàng trăm mái chèo khua nước.