Cách nâng chất lượng tình yêu thương cho trẻ (phần 3)

Năm ba tuổi bé chuẩn bị đi học mẫu giáo, trước khi vào trường mầm non phải kiểm tra sức khoẻ. Trường mầm non lên kế hoạch, quy định một ngày nhất định những bé đăng ký học phải đến Trung tâm bảo vệ sức khoẻ bà mẹ và trẻ em của thành phố để kiểm tra sức khoẻ. Trên đường đi, tôi nói vói Viên Viên rằng có thể sẽ phải lấy máu để làm xét nghiệm. Bé có phần căng thẳng, hỏi tôi có đau hay không. Đầu tiên tôi nói vói bé rằng hoi đau một chút, sau đó nói lấy máu cũng đau gần như lúc tiêm, lúc chọc kim vào vào hoi đau một chút, lúc lấy máu ra sẽ không đau nữa. Viên Viên đã đi tiêm mấy lần, nghe tôi nói như vậy cũng thấy nhẹ lòng hon. Hôm đó có mười mấy bé khám sức khoẻ, lúc lấy máu, các bé khóc như ri. Người đã lấy máu, người đang lấy máu, người chưa lấy máu, đều khóc tu tu. Đặc biệt là chọc lần đầu chưa lấy được máu, phải chọc lần thứ hai, không những các bé khóc, một số bố mẹ cũng tỏ ra sốt ruột. Y tá đang lấy máu cũng thấy bực mình, cau mày lại, thái độ dường như cũng không thoải mái.

Viên Viên lặng lẽ dựa vào tôi chờ đựi, nhìn những người bạn nhỏ kia bằng ánh mắt vừa hiếu kỳ vừa có phần thưong tình. Đột nhiên bé nói vói tôi một câu “Khóc cũng vẫn đau như vậy”. Tôi hỏi bé có phải muốn nói rằng khi các bé tiêm, khóc và không khóc đều đau như nhau, khóc cũng không giảm được đau đúng không. Bé trả lòi đúng vậy. Tôi thom vào má bé vói vẻ tán thưởng rồi nói, “Viên Viên nói rất đúng, đằng nào thì khóc cũng không giảm đưực đau thì thà không khóc còn hon”. Tôi không bắt bé phải hứa chắc chắn sẽ không khóc, tôi nghĩ, bé hiểu được như vậy thật không dễ dàng gì, không cần phải gây áp lực cho bé, đến lúc đó chẳng may bé khóc, bé cũng không cảm thấy ngại vì sự sai lòi của mình. Vói độ tuổi như bé, khóc cũng là điều bình thường. Đến lượt Viên Viên, bé ngồi trên đùi tôi, đưa cánh tay ra, mặc dù có phần căng thẳng, nhưng vẫn yên lặng chờ đựi y tá lấy ống tiêm, lắp kim tiêm. Cô y tá phát hiện thấy bé không khóc liền nhìn bé bằng ánh mắt kinh ngạc.

Có lẽ Viên Viên muốn an ủi cô y tá đó, bé nói: “Cô oi, cháu không khóc đâu”. Điều này khiến cô y tá rất mừng, không cau mày nữa, “0 vậy hả? Tại sao cháu lại không khóc?”. Viên Viên trả lòi: “Khóc cũng vẫn đau như vậy”. Cô y tá lập tức hiểu ngay, cô liền dừng tay lại nhìn Viên Viên bằng ánh mắt kinh ngạc, một lát mói nói: “Cô bé này hiểu biết thật đấy! Cô chưa bao giờ gặp bạn nhỏ nào hiểu biết như cháu!”. Cô y tá cầm ống tiêm trong tay, lúc tìm mạch máu trên cánh tay Viên Viên, hoi do dự, đặt Ống tiêm xuống, kéo ngăn kéo ra tìm ống tiêm mói nói, cháu hiểu được như vậy, cô càng không muốn làm cháu đau, mũi kim này nhỏ hcm một chút, không đau như những mũi kim kia, chỉ còn lại một mũi này thôi, dùng cho bé nào nghe lòi nhất. Cô y tá tìm mạch máu của Viên Viên, phát hiện thấy hoi khó tìm, liền đứng dậy đi tìm một y tá lớn tuổi hon, nói vói Viên Viên rằng chắc chắn cô y tá này chọc một mũi là chọc trúng. Quả nhiên là như vậy.

Xem ra nói vói con trẻ rằng “Tiêm có phần hoi đau”, dạy cho trẻ biết cách bình tĩnh đối mặt vói khó khăn, vừa giảm bớt được đau đón, lại có thể bảo vệ mình, lại còn “đưực hòi” nửa.

Lưu ý đặc biệt:

Khi trẻ khóc vì một chuyện gì đó, cần nhanh chóng làm phân tán sự chú ý của trẻ. Điều này sẽ có hiệu quả hcrn việc dỗ dành, khuyên nhủ, giảm hớt được sự đau đóm cho trẻ. Đối vói việc buộc phải để trẻ chịu đựng một số sự đau đóm, ngưòi lốm cần có những nguyên tắc sau:

Một là bình tĩnh, không nên tỏ ra lo lắng. Nếu ngưòi lốm lo lắng trước, trẻ sẽ cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề, sẽ khiến chúng sợ.

Hai là đối với vấn đề tại sao phải làm như vậy, cần dùng những câu nối mà trẻ có thể hiểu để nối rõ vói chúng. Ví dụ nói v&i trẻ rằng hiện già con đang bị ốm, phải tiêm, tiêm có thể chữa khỏi bệnh. Không nên cho rằng trẻ không hiểu nên không nói.

Ba là cần phải nói đúng sự thật sự đau đóm mà trẻ phải chịu đựng, cố gắng không nối quá sự thật và củng không nên nói giảm, nói tránh.

Bốn là khích lệ lòng dũng cảm & trẻ. Thực ra sức chịu đựng của trẻ là rất khó tin, chỉ cần không dọa nạt trẻ, cho trẻ một sự dự báo thích họp về tâm lý, phần lóm trẻ sẽ chịu đựng được một số việc tưỏmg chừng là rất khó khăn. Đồng thòi cũng phải cho trẻ “đường lùi”, đừng để trẻ cảm thấy ngại ngùng vì sự “không mạnh mẽ” mà mình thể hiện ra. Năm là không nên thông qua biện pháp dỗ dành, lừa dối hoặc mua chuộc để đạt được mục đích. Có bậc phụ huynh thông qua những cách như “Không tiêm chú công an sẽ đến bắt” hoặc, “Uống thuốc này xong sẽ mua cho con chiếc xe ô tô điều khiển từ xa” để đạt được mục đích, đây là những biện pháp rất tệ. Dỗ dành, lừa dối và mua chuộc chỉ giải quyết được vấn đề trong chốc lát, đồng thòi không thể giúp trẻ giảm bớt được sự căng thẳng, và còn ảnh hưỏmg xấu đến phẩm chất đạo đức của trẻ.