Bài văn mẫu số 3 lớp 9

Bài văn mẫu số 3 lớp 9

Đề bài: Em hãy kể lại buổi gặp gỡ của người lính lái xe trong bài thơ tiểu đội xe không kính.

Dàn ý bài văn mẫu số 3 lớp 9

Bước 1: lập dàn ý

  1. Mở bài

Trong cuộc sống , có rất nhiều người chúng ta chỉ gặp một lần, chỉ một cuộc trò chuyện nhỏ nhoi, chốc lát cũng sẽ khiến cho chúng ta nhớ mãi. Tôi đã có một cuộc gặp như vậy, đó chính là gặp gỡ với người lính lái xe trong “bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Cuộc gặp gỡ và trò chuyện đã tác động rất lớn đến suy nghĩ và lối sống của bản thân.

Bài văn mẫu số 3 lớp 9
  1. Thân bài

Kể lại tình huống được gặp gỡ, trò chuyện với người lính lái xe. Qua một lần lớp tổ chức cho lớp đi thăm nghĩa trang Trường Sơn nhân ngày kỷ niệm thương binh liệt sỹ 27/07. Ở đó tôi đã gặp được người lái xe năm xưa.

- Miêu tả ngoại hình (tuổi tác)

- Kể lại diễn biến cuộc gặp gỡ và trò chuyện:

Tôi có hỏi lại bác về những kỷ niệm năm tháng chống Mỹ khi bác lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Bác đã kể lại những gian khổ mà bản thân và đồng đội đã phải trải qua: bom đạn, kẻ thù, xe vỡ kính, không mui… Bác đã kể cho tôi về tinh thần dũng cảm, tư thế hiên ngang trước kẻ thù, trước những khó khăn gian khổ.

Kết bài

Chí tay người lính lái xe suy nghĩ về cuộc trò chuyện đó.

Bài làm:

Nhân một chuyên đi thăm nghĩa trang liệt sĩ  Trường sơn tôi gặp được người đồng đội đứng thắp hương cho đồng đội đã mất. Tôi và bác trò chuyện rất vui vẻ và cũng nhờ đó tôi mới biết được người sĩ quan này chính là anh lính lái xe trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật ngày xưa.

Cuộc gặp gỡ với anh lái xe

Người sĩ quan kể với tôi rằng cuộc kháng chiến của dân tộc da vô cùng gian khổ và ác liệt. Những con đường huyết mạch nối liền hai miền Nam - Bắc là chiến tuyến ác liệt nhất. Bom đạn của giặc Mỹ ngày đêm đánh phá điên cuồng xuống những con đường này nhằm cắt hết viện trợ của chúng ta đối với niềm Nam ruột thịt. Trong những tháng ngày gian khổ đó, anh lính lái xe làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, vũ khí cho miền nam thân yêu. Sự tàn phá ác liệt của bọm đạn đã biến cho chiếc xe của anh không còn kính nữa, trở nên trần trụi. Nghe những lời kể của bác tôi mới thấm thía được những gian khổ của những người lính trên chiến trường năm xưa. Nhưng những khó khăn đó không làm họ lùi bước, họ vẫn kiên cường lái những chiếc xe ấy bon bon trên các tuyến đường. Họ thấy được đất, thấy được trời và thấy được cả ánh sao đêm…. Họ có niềm tin mãnh liệt vào tổ quốc vào niềm tin chiến thắng.

Chiến trường khốc liệt và những con người dũng cảm

Bác còn kể với tôi rằng không có kinh cũng có lúc bất tiện nhưng họ vẫn lái những chiếc xe đó, bụi vào ùi làm cho mái tóc đen trở nên trắng xóa, nhưng mọi người vẫn lạc quan vui vẻ. Những chiếc xe không kính vẫn ngày ngày bọn bon trên các dặn đường, mưa thì ướt áo, nắng thì chói chng nhưng họ vẫn vui vẻ.

Khi được đọc bài thơ này tôi luôn tưởng tượng những khó khăn gian khổ ác liệt đó, nhưng khi nghe được những lời kể của bác lái xe tối mới thấm thía hết được những khó khăn gian khổ mà các thế hệ cha anh ta đã chịu đựng. Dù cho bom đạn thế nào đi nữa họ vẫn vui tươi, hóm hỉnh. Bên cạnh đó,  bác còn những những người đồng đội chân tình, luôn sát cánh bên nhau trong những hiểm nguy. Có những người đã hinh mãi mãi nằm lại chiến trường, cũng có những người tàn phế trở về.

Trở về với một ngày lái xe, họ lại dùng chung đôi bát, đôi đũa bên bếp lửa Hoàng Cầm như một đại gia đình. Rồi những giây phút họ nằm nghỉ bên nhau kể cho nghe những câu chuyện về chiến tránh khốc liệt. Rồi còn sự dũng cảm của các cô gái thanh niên xung phong luôn đảm bảo cho những chuyến xe luôn được thông suốt, chạy băng băng trên con đường phía trước.

Tôi chia tay bác lái xe trong niềm luyến tiếc bùi ngùi và xúc động. Tôi thật sự cảm phục những thanh niên trong những ngày tháng gian khổ ấy. Ý chí kiên cường, tinh thần dũng cảm luôn là thứ chúng ta cần phải học tập.