Bài văn mẫu số 2 lớp 8

Bài văn mẫu số 2 lớp 8

Đề bài: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích nhất.

Tuổi thơ của chúng ta chắc hẳn ai cũng sẽ gắn bó với một con vật nuôi nào đó, đó có thể là một chú chim, chú mèo… Riêng với tuổi thơ của tôi thì gắn bó với một chú cho tên là Bông.

Một buổi chiều đi dạo trong viên, khi đang đi dạo tôi nghe được tiếng rên yếu ớt trong một lùm cây gần đó. Vì tò mò nên tôi đã rẽ đám cây ấy ra thì nhìn thấy một chú chó nhỏ yếu ớt đáng nằm rên trong một chiếc hộp. Thương cho chú nhỏ bị bỏ rơi tôi đã đem nó về nuôi. Lúc đầu tôi còn sợ bố mẹ mình sẽ mắng nhưng trái lại với suy nghĩ của tôi bố mẹ tôi rất thích và ủng hộ, mẹ tôi còn cho chú chó uống sữa nữa.

Kỷ niệm về một con vật mà em yêu thích nhất

Vì long nó mềm và mượt như bông nên tôi đã đặt tên chú chó là Bông. Bông rất nhanh lớn và ngoan, long đen mượt, bốn chân cao và chắc. Hai tai nó bao giờ cũng dựng lên lắng tai nghe mọi âm thanh xung quanh, cái mũi lúc nào cũng khịt khịt để đánh hơi. Bông rất ngoan và dũng cảm. Khi tối trời chú luôn nằm ngoài hiên để canh cho cả nhà. Những đến một ngày có một sự kiên xảy ra đã làm cho tôi cảm nhận được lòng dũng cảm của Bông.

Vào một đêm đông gió rét, Như thường ngày, bông của tôi vẫn nằm canh ở ngoài hiên. Cả nhà tôi đang ngủ thì chợt nghe tiếng Bông sủa dữ, kèm theo đó là tiếng dây xích đu lên loảng xoảng. Bố tôi vội vàng trở dậy cầm gậy ra ngoài, cuối vườn có một bóng đen đang di chuyển, thấy động tĩnh hắn vội trèo tường trốn ra ngoài. Bố tôi vừa hô hoán làng xóm vừa đuổi theo tên trộm. Bông cũng giằng đứt xây xích rồi đuổi bóng bố tôi và tên trộm. Đang theo đà chạy đuổi theo tên trộm bất ngờ hắn quay lại và đạp mạnh vào người bố  khiến bố bị ngã. Bị tấn công bất ngờ, mất đà bố ngã xuống hắn lợi dụng lúc đó đề lên người bố, rút con dao trong người rồi vung lên. Lúc ấy, Bông từ đâu lao tới, ngoạm tay và tay cầm dao của tên trộm, mặc dù cho hắn đạp, đánh thế nào cũng không nhả ra. Ngay sau đó cô bác hàng xóm đến cuộc vật lộn mới chấm dứt. Ngay lúc đấy cả tôi dìu bố và gọi bông về nhà.

Tinh thần dũng cảm của Bông được cả khu phô biết đến. Ai cũng tấm tắc khen Bông dũng cảm và giỏi. Bố tôi và Bông còn được giấy khen của phường nữa.

Đến bây giờ Bông vẫn sống cùng gia đình tôi. Chú luôn là thành viên được nhà cưng chiều nhất và được yêu quý nhất.

Bài văn mẫu số 2 lớp 8, bài 2

Bun là một em mèo rất dễ thương và bố mẹ tôi đã thưởng cho tôi khi tôi đạt thành tích học sinh giỏi năm lớp 4. Tôi đã có rất nhiều kỷ niệm với bun, chúng tôi như những người bạn thân thiết với nhau.

Lúc mới được mang về bun rất nhút nhát, chỉ biết nằm một mình nơi góc tường. Đến bữa ăn chú cũng chỉ ăn vài miếng bé con rồi lại nằm ngủ. Sau khi được khoảng 1 tháng thì chú bắt đầu quen dần với môi trường mới. Bun tinh nghịch đẩy banh, rồi lấy viên bi đẩy qua đẩy lại để chơi. Tuy tinh nghịch là vậy nhưng Bun rất ngoan và hiểu chuyện, mỗi khi tôi học bài thì chú nằm dưới chân tôi, lúc trèo hẳn trên bàn để ngủ. . Ngắm bun tôi càng cảm thấy chú rất đáng yêu. Bộ long óng mượt màu vàng trắng, hai tai vểnh lên như đang nghe chuyện. Bun có cặp mặt long lanh, mỗi khi bị mắng chúng sẽ cảm thấy rất buồn và sụp mi xuống. Cái mũi hồng hồng cọ vào tay tôi mỗi khi nũng nịu thật đáng yêu. Cái chân thoăn thoắt, mỗi khi có báo động là thoăn thoắt nhảy lên, mặc dù thế nhưng chẳng bao giờ phát ra tiềng động vì có đệm êm. Mỗi lần tôi và bun chơi với nhau, chú nằm trên người tôi thi thoảng lại cọ cọi vào người. Chú rất thích được âu yếm, vuốt ve bộ lông mềm mượt.

Mỗi khi khi tôi bị bệnh, hay có chuyện buồn, dường nhưu bun cũng hiểu và chỉ nằm cạnh tôi chứ không đùa nghịch nữa. Có đôi lúc bun còn đòi tôi bế, làm nũng nữa cơ. Cả một thời gian dài tôi và bun là tri kỷ. Cho đến khi tôi học hết cấp 1 và phải chuyển đến trường nội trú.

Trước hôm chuẩn bị đi tôi cùng mèo bun và gia đình quay quần bên mâm cơm ấm cúng. Tôi gắp cho mèo Bun những món ăn ngon. Trước giờ lên xe Bun không muốn cho tôi đi, chú quẩn quanh dưới chân tôi để nũng nịu. Nhưng tôi cố quay đi che đi những giọt nước mắt, tôi chạy thật nhanh lên xe mặc cho mèo Bun đứng ngơ ngác nhìn theo.

Thời gian qua, tôi cứ ngóng trông từng ngày để với gia đình và mèo Bun, dù chỉ một hai ngày nghỉ tôi cũng dành thời gian bên Bun. Mỗi lần về rồi lại đi, chú đều không muốn rời đi mà cứ quấn quýt bên tôi mãi.